Ha Hau Runner 2 chặng đua trong 1 tuần

0
10

Hà Thì Hậu (Ha Hau Runner) 2 chặng đua trong 1 tuần là nỗ lực vượt qua giới hạn của tôi

1- UTMB Thái Lan Tôi đã sẵn sàng cho giải chạy lớn đầu tiên bên ngoài Việt Nam sau khi tập luyện chăm chỉ với Huấn luyện viên Laia của tôi, một người Coach tuyệt vời và tâm lý nhất.

Ha Hau Runner

Cả Coach Core The PT couple online của tôi trong gần một năm qua kể từ khi chấn thương rất nặng ở Dalat ultra Trail tháng 3

Tôi biết mình phải chạy với nhiều vận động viên giỏi nhất thế giới, tôi đặt mục tiêu lọt vào top 10 để có một vé đến UTMB mont-blanc vào năm 2023.

Ngay từ đầu tôi đã chạy với tốc độ của mình cho đến km 26,8 tôi bị ngã và bị thương ở đầu nhưng ý chí mạnh mẽ đã giúp tôi đứng dậy và tiếp tục chạy cho đến khi trạm kiểm soát A3 leo lên đỉnh ngọn núi khó khăn nhất của cuộc đua cho đến km 42,5 tôi đã chuột rút đùi rất nặng (tôi chưa bao giờ bị chuột rút khi chạy Trail ) tôi hiểu mình đang ở top 1 nhưng khi bị chuột rút tôi đã thay đổi ý định từ top 1 lên top 10 với suy nghĩ rằng chỉ cần cố gắng leo lên đỉnh đồi Inthanon và Xuống dốc 9km, tôi sẽ lọt top 10 nhưng sau khoảng 5 phút nghỉ ngơi mình đã đứng dậy đi bộ lên đỉnh Inthanon và Xuống dốc và lao về đích đầy cảm xúc (tôi đã về nhất, tôi đã làm được rồi, tôi vui mừng và tràn ngập cảm xúc của niềm vui chiến thắng)

Sau chặng đua là cơ đùi bị đau nhiều vì chuột rút ( đi lại khó khăn) tuần sau tôi sẽ tham gia trận chung kết ATM của Asian Trail Master 75km leo đỉnh núi lửa Apo đạt 4000, trong tâm trí tôi là chặng đua tiếp theo trong tuần .tôi chỉ đau cơ đùi tôi hy vọng sẽ không còn đau đùi nữa trong tuần tới, nhưng cơ thể tôi mới hồi phục được 50% tôi vẫn lựa chọn tham gia chạy và vì được giao lưu với các vận động viên xuất sắc nhất tại Asia Trail Master 2022 để kết thúc năm chạy của tôi

Mới bắt đầu chạy 100m ATM đã thấy cơ đùi mỏi không muốn chạy nhưng tôi vẫn chạy tiếp nhưng mới chạy được 3km đã thấy thở gấp và nhịp tim cao (với 100m dốc như trước đây tôi có thể chạy qua dễ dàng thì tôi lại dừng lại đi bộ ), nhưng tôi không thể ăn gel, Tôi đã nôn rất nhiều mỗi khi ăn gel (tôi khóc vì không thể nạp làm sao tôi có thể chạy tiếp được)

tôi tuyệt vọng với bản thân mình, (BTC chỉ có lườn gà nướng và cơm) ở checkpoint 2 và 3, duy nhất dưa hấu ở checkpoint 1) cho đến km thứ 5 tôi gặp Quang Tran chúng tôi động viên nhau ( tôi biết Quang lại bị lạc vì vậy mới chạy sau tôi).

Vanja Cnops số một đã vượt qua tôi rất xa nhưng tôi không thể chạy nên tôi chọn giữ vị trí của mình trong top 2, tôi luôn giữ tốc độ của mình cho đến km 37 là  trạm kiểm soát cuối cùng có nước để leo lên đỉnh núi Apo Tôi đã gặp nữ Elite Vanja Cnops ở đó, cùng rất nhiều nam Elite của các nước mà tôi không nhớ tên…

Sau khi rời trạm kiểm soát số 4, leo 3km trong rừng , tôi vượt qua Vanja và chạy trước nhưng không quá xa. 4km cuối leo lên đỉnh là thử thách ý chí, sự kiên trì với 4 mặt là vách núi, Tôi không biết hướng đi (không có markers) nhưng tôi biết chỉ cần leo thẳng sẽ lên đến đỉnh rồi men theo những vách đá dựng đứng,nhưng tôi đã leo nhầm hướng sang trái (để có thể tìm được đường lên đỉnh tôi đã leo lên hòn đá to nhất và thấy nhóm Runner Male đang bên phải đường và rồi tôi lại men theo sang phía bên phải (rất vui vì tôi thấy nhóm nam đi đúng đường nên tôi đi theo những tảng đá lớn sang bên phải),

đường đi cũng giống như vậy nhưng dễ dàng hơn đối với tôi, cho đến khi tôi lên đến đỉnh Ban tổ chức đeo vào cổ tay tôi một chiếc nịt cao su (chứng tỏ tôi đã đạt đến đỉnh APO), sau khi đi xuống 500m tôi rất ngạc nhiên khi gặp lại Vanja (tôi hiểu rằng tôi phải tăng tốc độ Downhill của mình) nhưng tôi không có marker để biết đường xuống),GPX không hoạt động.

Tôi đã dựa vào trí nhớ của mình khi leo lên đỉnh núi để Downhill xuống núi và tôi đã gặp anh Đăng Trung leo lên nhưng tôi chỉ kịp ngoái lại nhắc nhở anh hay đi theo bên phải và tôi chắc chắn để  không bị lạc, tôi đã Downhill như bay trong rừng đến checkpoint 5, tôi gặp anh Đà (anh nói anh bị lạc 10km tôi rất thương anh nhưng không thể làm điều gì, tôi biết đoạn đường anh leo lên đỉnh Apo sẽ rất khó khăn và trời sẽ tối, tôi đưa cho anh đèn đội đầu của tôi (tôi không quan tâm BTC sẽ kiểm tra tôi chỉ lo cho anh ấy sẽ Downhill nguy hiểm nếu không có đèn đội đầu và không có marker ) (tôi chỉ lấy nước và 2 củ khoai lang nhỏ (nhưng không thể ăn được vì khoai rất sạn cát và chạy tiếp),

Ha Hau Runner

đến trạm 8 thì thấy Quang Tran (Quang Trần không thể chạy vì cơ đùi bị vỡ hết và chưa hồi phục từ UTMB Thái Lan) tôi chỉ động viên Quang Tran cố gắng (nhưng mình biết sau Quang chạy ở UTMB Thái Lan tuần trước cơ thể không kịp hồi phục)tất cả chúng tôi (Anh Tuấn ,Anh Đà, Anh Đăng Trung,Chị Liên, Chị Hương)đã cố gắng trong trận chung kết Asia Trail Master này rất rất nhiều ), sau đó tôi tiếp tục chạy Tới đường cao tốc cách đích 2km (TÔI PHẢI BAĂNG QUA ĐƯỜNG CAO TỐC MỘT MÌNH)

Tôi thực sự sợ hãi khi băng qua nhưng tôi đã băng qua làn đường thứ 1 và thứ 2 rất khó khăn, tôi đã vượt qua, sau đó tôi về đích và kiệt sức.

Tôi rất vui vì tôi đã giành chiến thắng trong trận chung kết ATM nhưng tôi không hài lòng với việc tổ chức giải chạy (như một trò đùa) tổ chức kém và không an toàn cho vận động viên.

Ha Hau Runner

Tác giả: Hà Thì Hậu (Ha Hau Runner)

Nguồn: https://www.facebook.com/HauHaUltraRunner/posts/pfbid029p4fapRa74oj3nGVfKAwiMoFULeRVTob9XS2FvgxV9GbPq5FAzECd9DE8BXVHM6vl

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.